Sắc mặt Diêm Hưởng trắng bệch. Lăn lộn trên thương trường bao năm nay, không phải hắn chưa từng bị đe dọa, nhưng chưa có kẻ nào giống như gã thanh niên trước mắt này, khiến hắn sợ hãi đến lạnh toát cả sống lưng!
Tên [Cơ 6] trước mắt đã hủy hoại mọi thứ của hắn... Nhưng trớ trêu thay, lúc này hắn lại chẳng thể dấy lên nổi nửa điểm căm hận, bởi nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn nuốt chửng lấy tâm trí hắn.
Diêm Hưởng cắn chặt răng, cố hết sức giữ cho mình tỉnh táo, rồi không chút do dự quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Trần Lăng vẫn đứng tại chỗ, mỉm cười nhìn cảnh này, từ từ nhấc ngón tay lên.




